Tin tức

  Thống kê truy cập
Đang truy cập
Lượt truy cập
  NẮNG VỠ

NẮNG VỠ

Lê Thanh Kỳ

NẮNG VỠ (Truyện ngắn)

Hoài bước chân vào nhà rồi đóng xầm cửa lại. Đây là nhà của cô. Cô mới mua. Căn hộ rộng 3 x 5 đồng dạng với cái hộp diêm. Có một cái hộp như thế chung tường với cái hộp của cô nhưng lại quay sang một tuyến phố khác. Mới đầu mua được cái nhà này, Hoài sướng thít cả người. Hai ông bà giáo cùng họ là Đỗ Thanh và Đỗ Thuý, đồng nghiệp của cô, biết cô có ý định mua nhà liền rỉ rả: “Hay là cô lấy nhà của chúng tôi đi. Tuy bé một tý nhưng chỉ có một mình cô ở thì rộng quá. Sau này có chồng con lên thêm tầng ba nữa, ở cũng chả hết”. Rồi bà giáo còn bảo: tôi với ông ấy chỉ còn vài tháng nữa là nghỉ hưu. Ông Giáo nhà tôi lại là người độc đinh trong họ. Gớm, vừa mới nghe tin chúng tôi về quê ở, cả họ mừng. Hoài cũng thấy hợp lý. Lúc giao tiền bà giáo ra vốn hẳn cho cô một triệu, điều này khác hẳn với tính cách của bà – Đúng là trí thức có khác, rộng rãi quá! Ban đầu lúc dọn nhà, Hoài thật sự hài lòng, đi đâu cũng chỉ mong sao cho chóng về đến nhà mình là nơi cất giữ cái hài nhi đã 35 tuổi, bảo hiểm chắc chắn trong cái hộp bê tông – Cảm giác thật thoải mái và an toàn. Mấy ngày đầu cô không hề để ý gì đến căn hộ chung vách phía bên kia. Cứ đi làm về là họ lại cãi nhau, xem ra cãi nhau mới là nguồn sống chính chứ không phải cơm gạo. Mà chuyện gì họ cũng cãi nhau được. Từ chuyện vật chất nhỏ như cái kim, đến chuyện xã hội to lớn như bàn ngày tận thế của loài người. Cô vợ chắc đi chợ về, chồng hỏi mua rau ở đâu? Rằng mua rau sạch Siêu thị - Tin làm sao được cái Siêu thị - Thế không tin thì tin ai? Thế là cãi nhau. Chồng mua chiếc tủ lạnh, nhưng tủ gì lại không biết làm đá. Vợ hỏi mua ở đâu? Hàng giảm giá nhờ người quen mua hộ - “Càng quen càng lèn cho đau”. Hoài nằm bên này còn nghe rõ tiếng thở dài và cái giọng kim của cô vợ. Anh chồng rút điện thoại ra gọi: alố! chị Minh à, chị mua giúp cho em chiếc tủ lạnh ở đâu vậy? Lúc sau nghe tiếng cô vợ: người quen anh bảo sao? Bà ấy bảo nhờ cô bạn thân bên công ty đầu tư mạo hiểm mua cho. Tiếng cô vợ giẫy lên như bị chọc tiết: tôi đã bảo mà, thời buổi này bạn bè tin làm sao được? Thế không tin bạn thì tin ai? Lại cãi nhau…cãi nhau cả những việc tận đẩu tận đâu. Anh chồng đem chuyện một ông tổng thống đưa vợ đi đẻ, mà đẻ sinh bốn nhớ! Tiếng cô vợ: khiếp! Đẻ như chó đẻ. À mà tin ấy ở đâu vậy? Thì báo đưa tin chứ ai. Ôi giời! Nhà báo chỉ có nói phét thế mà cũng tin. Thế không tin báo thì tin ai? Thế là lại lăn xả vào nhau. Chuyện chả có gì liên quan đến gia đình bỗng chốc trở nên to chuyện…ngày nào cũng thế, cứ hễ hở ra là cãi nhau nhưng đến đêm Hoài lại nghe thấy tiếng rúc rích êm ái làm cô giận sôi cả tiết. Thật không tài nào tin nổi! Đến phường chèo cũng không đến lượt ngữ ấy. Cô muốn chạy lên tầng thượng, lần sang mái bên kia, lật tấm tôn lên rồi thả một quả lựu đạn chày vào trong ấy. Cô bắt đầu ngán đến tận cổ. Đầu tiên cô trách vợ chồng ông bà giáo, sau trách cái tên kỹ sư xây dựng thiết kế những ngôi nhà quái gở chung tường chung móng. Hàng ngày đi làmcô phát chán những khuôn mặt hối hả, chạy xe như chó dại, hễ cứ có khỏang trống là chèn vào, cố nhoi lên trên người khác. Tối nào cũng được nghe hài kịch niềm tin. Nhưng mà đây là nhà cô cơ mà? Tiền mua nhà do cô kiếm được từ những công ty thuê bên ngoài làm. Thế thì việc gì cô phải đi đâu? Vợ chồng ông bà giáo sống gần hết cả đời người đến tận lúc về hưu, về quê còn được. Sống chung với lũ thì đã sao, sau này có tiền đập ra xây lại không khéo lại thèm nghe tiếng cãi nhau. Nhưng mà tạng người như cô tính trầm, lối sống 1 + 1 = 2 cứ hễ nghĩ đến chuyện lấy chồng không khác gì cầm tờ giấy đi thụ án. Nhưng hiện tại cô chưa quen vậy nên cứ phải nút hai tai bằng chiếc máy nghe nhạc. Nấu cơm, vệ sinh, chấm bài, làm báo cáo thuế, quét nhà, rửa bát, uống nước, xỉa răng, đứng, ngồi, nằm, thức, ngủ, kể cả lim dim đều phải nghe nhạc. Có nghĩa chiếc tai nghe không được phép rời khỏi tai lúc cô về nhà như đầu không được rời khỏi cổ, tim không được ra khỏi lồng ngực, tay không thể rời thân, ruột thừa không được rời khỏi đại tràng bên phải…

Hoài là giáo viên dạy toán, lại có văn bằng kế toán doanh nghiệp. Có hàng chục công ty thuê cô làm kế toán. Một lần cô đi đến công ty Bình Minh lấy chứng từ kê khai thuế thì bắt gặp vợ chồng ông giáo. Cô thật ngạc nhiên thấy bà giáo đang chỉ huy đám nhân viên của một cửa hàng ăn đặc sản, khách ra vào đông như kiến. Tưởng cô là khách, bà giáo đon đả chạy ra. May mà bà còn nhận ra cô. Hoài hỏi thăm: “Em tưởng thầy cô chuyển về quê ở?”. Bà giáo trợn mắt lên, tay quay quay như kiểu người ta đốt vía: “Điên à! Về quê thì có mà điên à?Thế ai nói với cô như vậy, đểu thế?”. Cô lí nhí chào bà giáo rồi phóng rất nhanh như đi cướp xe máy. Nếu ở lại cô sợ sẽ rắc cát vào mồm bà giáo mất. Hoài nhớ ra caí một triệu đồng bà giáo dứt ruột bớt cho cô hoá ra nó là tiền thế mạng. Lần bàn cái chuyện mua nhà bà giáo với Thơ Giáo viên cùng bộ môn. Không cần ngâm ngợi gì nhiều, Thơ nói luôn: “Chị phải cảnh giác với hai con chim già này, mọt lắm! Lõi sắt lắm! Thế chị có biết Đỗ Nhị Tinh là ai không?” – Không – Là hai nhà giáo họ Đỗ trường ta đấy! Chết, chị mà dây vào họ là rách túi đấy. Của thì ít mà suýt ra nhiều. Em nghe nói có hàng tá người đến hỏi mua nhà đều lắc đầu, lè luỡi. Đây này, chả nói đâu xa. Tuần trước bà giáo đem cái com pa gỗ của ông giáo ra khoe bảo đấy là chiếc com pa do bộ trưởng bộ Y tế tặng. Giờ chuẩn bị về hưu chả còn biết dùng làm gì nữa. Tôi bàn với ông ấy đem tặng bộ môn làm kỷ niệm. May mà hôm ấy chị đi vắng chứ không có chị em mình sẽ là đối thủ cạnh tranh mất. Nghe nói đến kỷ vật nên ai cũng muốn có, thế là mọi người quyết định lập sàn đấu giá. Em ra giá cao nhất, trả cái com pa ấy 200.000đ. Sau hỏi ra mới biết trước đây ông giáo cứ lấy giải dút để vẽ đường tròn. Trong một lần dự giờ, Giám đốc Sở ra lệnh từ nay nếu thấy ông giáo còn lấy dây dút vẽ đường tròn thì sẽ ra quyết định mất dạy! Thế ông giáo mới chịu bỏ tiền ra mua chiếc com pa này đấy, cứt sắt lắm! Hoài tự an ủi: thôi của đi thay người vậy, nhưng thầy số bảo hai năm nữa cô mới chịu hạn. Hay mới là tạm ứng hạn đây? Làm cho cô lại phải thêm một mối lo. Thôi thế thì lại tìm cách bán quách cái tổ chim Yến này đi. Giờ cô thấy ghét cái nhà của mình quá! Đã đến giờ đeo tai nghe vào tai thì có tiếng gõ cửa. Tuyết, một cô giáo mới ra trường và mới nhập môn chưa lâu. Hoài vừa mở cửa, Tuyết đã ào vào ríu rít như con chim – Tuổi trẻ có khác! Cô vừa đi vừa ngắm căn hộ, mồm nói, mắt nói, lại biết cả nói ngọng: “Ôi, chị ôi! Chị sướng thật đấy! Các chị trong bộ môn ai cũng khen chị quá giỏ giăng, ai cũng bảo không thể tin được một cô Ráo độc thân làm giầu không phải bằng nghề của mình, chả thèm thậm thụt dạy thêm dạy lếm, coi quy định của bộ chả khác lào như một đứa trẻ con! Chị nhỉ?” Rồi cô vòng quanh bên trong cái hôp 3 x 5 một lượt, liên tục phải tránh các chướng ngại vật nào là giường cá nhân Hàn Quốc, tủ quần áo Ja Pan, bàn trang điểm Đài Bắc, bàn máy tính Hoà Phát, bộ Minh Đào mi ni…gặp vật gì lại quệt tay một cái lấy khước. Người Tuyết lượn tránh các đồ vật mềm như cái lạt: “Chị ôi! Em ước được như chị quá! Đến kiếp nào em mới được như chị. Chị thông cảm cho em nhá, em vừa mới đi học luyện âm mất một tháng nên không đến thăm nhà chị được. Nhưng mà chị có tin không, thầy giáo dạy chúng em không ngờ phát âm thì chuẩn nhưng viết thì lại sai chính tả choe choét ra. Cuối cùng thầy trò chúng em quay sang học đổi công đấy chị ạ. Hí hí…Thôi hôm nay đến thăm chị, mai em phải vào trận ngay! Em xác định rồi, phải ép xác, phải cày như điên, phải đảo tung cái trật tự lày lên”. Tuyết sực nhớ ra: “Chị lày. Ngày hôm qua em đến nhà chị Thơ. Chị biết không, thật không thể tin nổi! Hai anh chị ấy dạy như điên! Chị có nhớ cái nhà hai tầng ở mặt phố Khai Trí không? Không phải thuê như rêu rao đâu, mua rồi đấy! Chị có tin không? Anh dạy trên tầng, hai phòng – Hai mâm. Chị tầng trệt cũng hai mâm, dọn cái bếp làm thêm một mâm nữa là ba. Chị mà nhìn thấy cũng sướng mê”. Mồm Tuyết không cười nữa nhưng mắt vẫn cười: “ Chị ôi, thời buổi lày thật khó tin chị nhỉ?Chả biết Quốc học có đập chết học bụi hay không? Nhưng mà em vừa thấy buồn lại vừa thấy vui, chị có tin không? Đảo lộn hết cả, chị nhỉ? Thôi kệ nó đi! Cả bộ môn mình, cả trường mình, cả cái Bộ mình đánh mất mình rồi. Buồn mà vui, chị nhỉ? Thôi, kệ nó đi!” Vừa vặn lượn hết một vòng quanh cái hộp diêm, đến cửa ra vào là Tuyết rút lui: “Thôi chị nhá! Đến thăm chị một lát thôi em về đây kẻo tắc đường. Đường với xá thật không thể tin nổi!” Hoài nhìn theo Tuyết nhí nhảnh nhẩy nhót trên từng bậc thang. Cô giống như con chim non đang tập chuyền, chuyền từ đoạn ngắn đến đoạn dài. Rồi đến một ngày nào đó Tuyết vụt bay cao, bay xa. Nhưng nhỡ ra trong lúc tập chuyền…nhỡ ra…nhỡ ra. Thật không thể tin nổi! Hoài chả dám nghĩ nữa. Cô đeo chặt tai nghe rồi bật máy tính, vào email và giở thư ra xem. Người bạn mới quen, hôm nay gửi kèm theo ảnh. Trông tự tin. Đẹp trai. Miệng cười ấm. Hai hàm răng trắng muốt, góc chụp tốt, ánh sáng tốt. Nắng đậu trên răng phản chiếu toé ra trông như ảnh nghệ thuật. Đính theo bài thơ NẾU TINANH tặng cô, kèm mấy câu đề tặng vụng về. Hoài mỉm cười. Niềm vui đến râm ran như rôm cắn. Dạo này cái hộp bên hàng xóm của cô tự nhiên vắng lặng như cảnh tạm đình chiến rồi bỗng chốc lại ồn lên tiếng đập phá. Thì ra bên ấy họ đang làm nhà. Ôi Chúa ơi, lạy Chúa từ bi!!! Ông bà Giáo nhẫn nại cả đời mà chả được hưởng phúc. Mình thật là may mắn. Trong giấy tờ nhà đất, hồ sơ trích lục kèm theo có dấu công chứng nhà nước hẳn hoi một hoặc cả hai bên đều có quyền xây dựng nhà mình mà không phải hỏi ý kiến người liên quan. Nhưng phần tường chung sẽ thuộc vè người xây sau. Hoài mừng rơn, mình vớ bở rồi, đôi vợ chồng phường chèo hào phóng quá. Mình thế là được lời mấy phân tường rồi. Tấc đất tấc vàng, bao nhiêu là tiền. Thật không thể tin được! Sao giờ vẫn còn có người rộng rãi, sởi lởi thế không biết! Cô sửa lại tai nghe, rung đùi gõ nhịp theo từng giai điệu bài hát từ chiếc máy nghe nhạc. Cô ngắm mãi người đàn ông trên màn hình. Người mà bấy lâu nay luôn đem lại niềm tin cho cô. Anh ấy nói mình yêu nắng, tin nắng thảo nào chụp ảnh để nắng đậu trên răng. Thật là lãng mạn. Anh ấy đây à? Được đấy chứ! Nhóm bạn học của cô lập ra một Bloc để hàng ngày tin tức cùng chia sẻ với nhau. Rồi đột nhiên anh chàng xuất hiện mang nhiều điều mới mẻ đến cho các cô. Hoài thích cái suy nghĩ của anh ta, nó cứ na ná giống cô như từ trong cô đi ra vậy. Còn Loan, cô bạn kỹ sư Địa chất thì đầy ngờ vực. Cô hỏi anh ta: “Anh là ai? Có phải thợ săn không?”- “Không! Tôi chỉ là ngọn gió lang thang.” – “Ngọn gió ấy từ đâu tới?” – “Nó ở khắp mọi nơi”. Loan khuyến cáo các bạn lập trang khác đi. Mọi người phản đối: “Cứ để xem anh ta làm được gì”. Loan công khai trên Bloc: “Tớ xin rút lui. Nhà toàn bà cô, có một ông mãnh tất nhiên được chiều rôi. Cẩn thận đấy! Kẻo lại đem “cáo cho gà”. Hoài cũng bênh: “Anh ta là nhà thơ đấy! Vừa văn học lại vừa khoa học, lãng mạn kinh điển. Cứ để ngọn giólang thang làm khách nhà mình thì đã sao?”. Hoài đọc thơ: anh chẳng thể tin ai/ Chỉ biết tin vào Nắng/ Giọt Nắng vô tình/ Đậu vào mắt/ Em/ Thơ ngây. Ngọn gió lang thang lấy địa chỉ từ Bloc rồi gửi riêng cho Hoài, kèm theo mấy dòng: anh như ngọn gió muốn vào rừng cây. Thêm mấy dòng nối bút: Lũ bạn em như Tào A Man. Anh cũng xin liều mạng làm quen với em. Chỉ có mấy vần thơ làm quà (Thơ anh làm là thơ xịn đấy, anh đổ mồ hôi thật đấy! Anh tin và quý mến em thật đấy!). Hoài mỉm cười. Cô xét thấy anh cũng thơ ngây đấy chứ! Cũng tâm trạng đấy chứ! Tâm tình cũng như ngọn gió lang thang chả biết đi đâu, về đâu. Đâu cũng muốn đến mà bước chân bối rối, đầy sợ hãi. Mình là gì trên thế gian này? Một cái xác đang dần đổ bóng. Cả cái trần gian này đang tả tơi trong vội vã, trong tìm kiếm. Trong cơn tuyệt cùng vẫn không thể nhận ra đang ở đâu trong hiện tại? Cứ bảo sống cho mình mà như sống cho ai, cứ thực thực hư hư dùng cái giả để che đậy cái thật, lấy cái đẹp đùm cái xấu bên trong. Không dám nói thật, không dám sống thật. Thật là thứ xa xỉ nhất trên thế gian này.

Một ngày chủ nhật Hoài bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Cô dậy và đi ra mở cửa. Một người đàn ông chừng 60 tuổi trông từa tựa như một công chức đã về hưu. Ông ta giới thiệu: “ Tôi là Quyền. Tổ trưởng dân phố tổ 12A” Thấy Hoài ngẩn mặt ra, ông tổ trưởng giải thích: “ Chắc cô không biết tổ 12A ở đâu? Xin giới thiệu với cô tổ 12A nằm song song với đường phố bên này”. Cô gật đầu. Ông tổ trưởng mỉm cười: “Gớm, gặp được cô còn khó hơn gặp thủ tướng” – “ Bác có chuyện gì?” – “ Vợ chồng nhà anh Sĩ Thiện ở tổ bên kia, có chung bức tường với nhà cô. Cái bức tường lịch sử để lại ấy mà! Vợ chồng nhà anh Sĩ Thiện vừa qua có làm đơn đề nghị xin xây dựng lại căn nhà cho nó khang trang. Xây ba bề đã xong rồi nhưng vì còn vướng đường biên giới chung giữa hai nước (À, hai hộ) nên anh chị sỹ Thiện nhờ bên chính quyền sang xin phép cô ký nhận vào cái đơn của người ta”. Có tiếng rúc rích phía bên kia tường vọng sang: ông bà Sỹ Thiện thuê chính quyền thì có, chứ làm sao mà nhờ được chính quyền. Chính quyền thì làm gì có hộ ai cái gì”. Hoài cố nghe giải thích. Cô nhìn bên dưới cầu thang còn có một người đàn ông nữa đang nghiêng đầu nghe điện thoại. Cô bảo với ông tổ trưởng dân phố: “Trong hồ sơ đất đã ghi rõ hộ nào làm trước thì cứ việc xây nhưng phải để lại bức tường cũ cho hàng xóm mà” – “Ấy chết! Giấy thì ghi như thế nhưng mà quyết định kia có từ thời bao cấp. Lâu quá rồi, tin làm sao được. Ông Sỹ Thiện sang bàn thống nhất với cô sau khi phá bức tường này ra, ông bà Sỹ Thiện lấy đủ phần đất của mình. Ngoài ra ông bà ấy chịu thiệt thòi là bỏ tiền ra xây trả lại bức tường cho cô”. Hoài ngẩn người, rồi mặt cô bỗng đỏ bừng cả lên: “Tuỳ các ông, các ông muốn xây cái gì thì xây, không cần phải bàn, tôi không thắc mắc gì cả” – “Thì cô cứ cho tôi xin một chữ vào đây chứ cô nói thế tin làm sao được!”. Hoài vô cùng bực mình, cô mượn cái bút của ông tổ trưởng định ký một nhát cho xong. Ông tổ trưởng vẫy tay gọi người đàn ông bên dưới: “Anh Sỹ Thiện, Sỹ Thiện nhanh lên. Cả đôi cùng ký có sự chứng kiến ở giữa. Nhanh!”. Hoài vừa ký vừa nghe tiếng giày kin kít chạy lên. Cô ngẩng mặt lên nhìn, há hốc miệng, đánh rơi cây bút xuống chân. Không thể tin nổi người đàn ông đang đứng trước mặt cô, đang nở nụ cười ngoại giao. Nắng ban mai đậu vào hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp. Anh ta chính là Ngọn gió lang thang – Đêm đêm vẫn thường chít chát với cô. Cô quay mặt đi và nhận ra những giọt nắng vỡ vụn trên cái hàm răng trắng muốt.

                                                                                    L.T.K

 

Gửi ý kiến phản hồi

Họ tên
Điện thoại & email
Nội dung
 
 
 
  Bài viết mới
  Hoạt động đó đây
  Hỗ trợ trực tuyến
Hỗ trợ trực tuyến 2
Tư vấn tạo web
Hỗ trợ trực tuyến 1
Tư vấn tạo web

Hội Khoa học kỹ thuật Lâm nghiệp Phú Thọ

Số 1518 Đại lộ Hùng Vương phường Gia Cẩm thành phố Việt Trì tỉnh Phú Thọ

Trưởng ban nội dung: Lương Văn Thắng. Phó ban Thường trực: Phùng Văn Vinh.
 Chủ nhiêm Website: Kỹ sư Lâm nghiệp Trần Ngọc Cường
Điện thoại : 02103 818 567 -  Email : cuonglnpt@gmail.com
Bản quyền thuộc Hội Khoa học kỹ thuật Lâm nghiệp Phú Thọ